Mùa xuân đến mang theo hoa nở lộc biếc, nhưng cũng âm thầm đánh dấu nhịp chảy không ngừng của thời gian. Sáng mùng 1 Tết Bính Ngọ (2026), tại Tịnh xá Trung Tâm (P. Bình Lợi Trung, TP.HCM), bài pháp thoại của Hòa thượng Giác Toàn không rộn rã những lời chúc tụng phồn hoa thường tình. Thay vào đó, Ngài mang đến một món quà tinh thần vô giá: sự tỉnh thức trước lẽ vô thường. Món quà ấy được gói trọn trong bài thơ “Cực Lạc mỉm cười” – một bản trường ca thu nhỏ về kiếp nhân sinh, dẫn dắt con người từ chỗ u mê vướng bận đến bến bờ tự tại.

     1. Giấc mộng trăm năm và kiếp người hư ảo

     Ngay từ những vần thơ đầu tiên, Hòa thượng đã điểm đúng vào huyệt mạch của sự tồn tại:

“Trăm năm một giấc mộng dài

Sanh già bệnh chết tụng bài kinh thiêng”

     Con người luôn bám víu vào khát vọng trường thọ, mong cầu “trăm năm viên mãn”. Nhưng dưới lăng kính tuệ giác, cả một đời người cũng chỉ thoảng qua như một giấc chiêm bao. Bốn nỗi khổ sanh, lão, bệnh, tử vốn dĩ không phải là sự trừng phạt, mà là “bài kinh thiêng” của đất trời mà ai cũng phải trì tụng.

“Dòng thời gian trôi qua mau

Trẻ thơ thanh thiếu bạc đầu già nua…

Con cha ông cháu rõ ràng

Trăm năm một giấc mộng vàng phù vân”

     Chớp mắt một cái, vị sa di 17 tuổi năm nào nay đã bước qua tuổi 78. Trẻ thơ rồi cũng đến lúc đầu bạc, các thế hệ tiếp nối nhau như sóng xô bờ. Thấu hiểu được “giấc mộng vàng phù vân” ấy không phải để ta buông xuôi yếm thế, mà để dập tắt ảo tưởng về một cái “tôi” trường tồn, từ đó sống trọn vẹn và bớt bám chấp hơn vào thực tại.

     2. Cội nguồn khổ đau và sự trói buộc của Lục căn

     Tại sao cùng là kiếp người, nhưng có người thong dong, có kẻ lại đắm chìm trong bể khổ? Hòa thượng lý giải nguyên nhân cội rễ:

“Ai làm người cũng thế thôi

Khác nhau chỉ khác nghiệp đời vô minh

Chưa học tu chỉ chấp mình

Mình thương mình ghét điêu linh khổ sầu”

     Đau khổ sinh ra từ “nghiệp đời vô minh” và sự “chấp ngã”. Khi chưa hiểu đạo, ta tự nhốt mình trong cái lồng của cái tôi bé nhỏ: tham lam những gì mình thích, sân hận những thứ mình ghét.

“Lục căn chấp thủ lòng vòng

Ta nghe ta thấy mặn nồng u mê

Rủ nhau ngửi nếm ăn thề

Đến khi tỉnh ngộ ê chề đớn đau”

     Sáu giác quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) chạy theo ngoại cảnh, dụ dỗ con người đắm chìm trong sắc dục, danh vọng và những bữa tiệc trần gian. Để rồi khi cơn say qua đi, thứ đọng lại chỉ là sự “ê chề đớn đau” của sinh tử luân hồi. Ngài thức tỉnh đại chúng rằng, thân này vốn chỉ là sự vay mượn của “đất, nước, lửa, gió” – nhỏ bé và mỏng manh như hạt vi sinh.

     3. Vượt qua Thiện – Ác, chạm đến Thanh Lương

     Một trong những triết lý sâu sắc nhất của bài thơ là sự buông xả tận cùng, buông cả cái ác lẫn cái thiện:

“Ác thì khổ lụy chơi vơi

Thiện thì phúc báo cũng thôi rã rời

Biết tu ác thiện dứt rồi

A Di Đà Phật một đời thanh lương”

     Theo giáo lý đạo Phật, làm ác gặt quả đắng, làm thiện hưởng quả ngọt. Tuy nhiên, nếu cứ bám chấp vào việc làm thiện để mong cầu phúc báu, ta vẫn đang bị mắc kẹt trong vòng luân hồi nhân quả. Đỉnh cao của tu tập là vượt thoát lên trên nhị nguyên Thiện – Ác. Khi tâm không còn vướng bận được – mất, đúng – sai, con người sẽ đạt đến cảnh giới “thanh lương” (mát mẻ, trong sạch), nơi trí tuệ tự chiếu sáng và tâm hồn tìm thấy sự bình lặng tuyệt đối: “Thấy sao biết vậy mỉm cười”.

     4. Nụ cười an nhiên trước ngưỡng cửa tử sinh

     Đoạn kết của bài thơ là một bức tranh tuyệt đẹp về sự tự tại của một bậc chân tu khi đối diện với tuổi già và cái chết:

“Bao nhiêu kiếp bấy nhiêu đời

Xin cảm ơn hết những thời đi qua

Nay nhìn thân tứ đại già

Trả lại tứ đại vượt qua biển trần”

     Thay vì than trách tuổi già hay sợ hãi cái chết, Hòa thượng gửi lời tri ân đến mọi kiếp nhân sinh, mọi thăng trầm đã qua. Nhìn lại thân xác rệu rã, Ngài bình thản “trả lại tứ đại” (đất, nước, lửa, gió) cho vũ trụ để nhẹ gánh qua biển trầm luân.

“Bất sanh bất diệt hiện tiền

Niết bàn cực lạc an nhiên mỉm cười”

     Cõi Cực Lạc không phải là một nơi chốn xa xôi mờ ảo sau khi chết. Cực Lạc hiện diện ngay lúc này, “hiện tiền”, khi nội tâm nhận ra Phật tánh (chơn tâm) rỗng lặng, không sinh cũng không diệt.

     Bằng những vần thơ dung dị mà sâu sắc, Hòa thượng Giác Toàn đã trao truyền một thông điệp mạnh mẽ: Hãy đón nhận vô thường như một nụ hoa mai mùa xuân. Hoa nở hay hoa tàn đều mang vẻ đẹp của tự nhiên. Chỉ cần tâm ta sáng, dứt bỏ luân hồi ái ố, thì dẫu ở độ tuổi nào, dẫu đối diện với cảnh ngộ nào, ta cũng có thể nở một nụ cười an nhiên của Cực Lạc.

(Lược ghi từ bài giảng đầu Xuân Bính Ngọ

Hòa thượng Giác Toàn – Viện chủ tịnh xá Trung Tâm)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây