Xa lánh chốn ồn ào
Tìm về nơi tĩnh lặng
Buông xuống ngàn đắn đo
Phố phồn hoa trĩu nặng.
Bỏ lại những rối ren
Rũ sạch niềm hờn tủi
Dựng cốc lá bình yên
Sống mộc mạc, gần gũi.
Phố thị vốn chật hẹp
Làm nghẹt thở tâm hồn
Lầm lũi đuổi thời gian
Cảm xúc dần héo hon.
Ta về trồng khóm trúc
Điểm vài giậu mồng tơi
Chiều thiền trà, tĩnh mặc
Bên trang sách thảnh thơi.
Lắng nghe dòng suối nhỏ
Hòa nhịp tiếng chim reo
Ôi bình yên ở đó
Bao người ước mong theo.
Tiếc chi chuyện được mất
Danh lợi có ích gì
Chỉ cần tâm an lạc
Sống chân thành, từ bi…!
Quang Toàn Thành Anh