Xéo xắt không lại đời

Vậy thì hãy sống vui

Khôn khéo chẳng bằng người

Thì thật thà dễ thương.

 

Không xuất sắc phi thường

Nhưng chẳng sợ phong ba

Chẳng luồn cúi nhún nhường

Lộng lẫy chắc sáng loà?

 

Đi qua cơn giông bão

Mới vẹn toàn thành nhân

Đời vàng son mấy bữa?

Mà hoang phí héo mòn.

 

Thân tâm và trí tánh

Qua dâu bể thăng trầm

Mới thấy trưởng thành hơn

Đi xa hay thụt lùi?

 

Sinh ra chẳng ai thừa

Có chăng chỉ biếng lười

Hoa dại vẫn xinh tươi

Giữa đất trời tỏa hương.

 

Quang Toàn Thành Anh

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây