Kinh văn Phật dạy tỏ tường
Dụ ngôn bốn loại Rắn – Người thế gian
Có nọc có độc nguy nàn
Không nọc không độc mà đầy thiện tâm:

1.
Có người sân hận mong manh
Mau giận mau hết để dành gì đâu?
Cuộc đời dù trải bể dâu
Vẫn luôn giữ lấy lòng sau nhẹ nhàng

2.
Loài hai nọc độc chẳng màng
Như người chậm giận nhưng càng thâm sâu
Giận không phai giận buộc lâu
Chẳng nọc nhưng hiểm chẳng câu thứ gì!

3.
Rồi loài nọc độc sân si
Mau giận giữ mãi sầu bi lâu ngày
Như người độc ác lòng đầy
Hận thù chất chứa phút giây không tàn.

4.
Cuối cùng bậc trí hiền ngoan
Không giận không oán bình an trong lòng
Như loài rắn chẳng độc phong
Cuộc đời nhẹ bước thong dong chẳng phiền

5.
Bốn loài bốn kiểu thật hiền
Ngẫm ra bốn hạng trong miền nhân gian
Giữ tâm tĩnh lặng thanh nhàn
Đoạn lìa phẫn nộ an hoà đường tu

6.
Tâm từ nuôi dưỡng chân như
Giữ lòng thanh thản bốn mùa thiện tâm
Cõi đời dẫu lắm thăng trầm
Giữ lòng chánh đạo muôn phần bình an.

Quang Toàn Thành Anh

Thi hoá Tăng Chi Bộ Kinh, Chương IV – Bốn Pháp,

Phẩm XI – Mây Mưa, Bài 110 – Rắn Độc.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây