Kỳ Viên Tịnh xá một ngày
Thế Tôn kể chuyện đắng cay sự đời
Chuyện về ngoại đạo một người
Tâm mang ghen ghét, buông lời dối gian
Xưa kia ở chốn dân gian
Nhà trai hỏi vợ, hân hoan định ngày
Tin yêu một gã làm thầy
Hỏi rằng: “Sao tốt hôm nay thế nào?”
Thầy kia tức giận dâng cao:
“Định xong mới hỏi, coi tao ra gì?
Phen này ta quyết sân si
Dạy cho bài học, khắc ghi trong lòng”
Phán rằng: “Sao xấu vô cùng!
Nếu đi rước vợ, diệt vong cả nhà”
Nhà trai sợ hãi, lo xa
Nên không đến rước, ở nhà nằm yên
Đàng trai lỡ hẹn, thất nhiên
Đàng gái chờ đợi, tốn tiền sửa sang
Giận người thất tín phũ phàng
Gả luôn con gái cho chàng rể sau
Ngày mai, trai đến rước dâu
Đôi bên tranh cãi, mắng nhau nặng lời
Gái rằng: “Vô sỉ các người!
Định ngày không tới, nay đòi rước ai?
Con tôi gả chốn lâu đài
Mời ông quay gót, chớ nài nỉ thêm”
Trai rằng: “Tại gã thầy xem
Bảo là sao xấu, nên em không về”
Cãi nhau giữa chốn đường quê
Cuối cùng lủi thủi, ê chề tay không
Pháp đường Tăng chúng ngóng trông
Phật rằng chuyện ấy vốn không lạ gì
Kiếp xưa, có vua trị vì
Cũng tên ngoại đạo sân si hại người
Thấy dân mê tín nực cười
Bồ Tát hiền trí buông lời dạy răn:
“Việc lành sao phải băn khoăn?
Chờ sao đợi hạn, lỡ làng duyên may
Kẻ ngu tuột mất điều hay
Chỉ vì mê muội đắm say sao trời
Phước lành tự ở lòng người
Sao kia soi chiếu, vẽ vời được đâu?”
Thế Tôn kết lại đuôi đầu:
Thầy kia là gã gieo sầu năm xưa
Kẻ ngu tin chuyện lọc lừa
Là hai gia quyến dây dưa bây giờ
Người hiền thấu tỏ bến bờ
Chính là Ta đó, chẳng mờ lý chân!
Thi hoá từ “Tiền thân Nakkhatta” (49.Chuyện các vì sao) trong Tiểu Bộ Kinh – Tập IV, Chuyện Tiền Thân Đức Phật (I)
Trung Tâm xứ, 16/02/2026 – Quang Toàn Thành Anh