Thế Tôn ngự cõi Đông Viên
Xá-vệ thành ấy đất hiền yên vui
Migara – tựa trăng soi
Lâu đài của mẹ ân đời cao sâu
Chiều buông nắng nhạt trên lầu
Thế Tôn tĩnh toạ, nhịp cầu thảnh thơi
Ananda – đến dâng lời
Đảnh lễ xoa bóp ngậm ngùi mà thưa:
“Bạch Thế Tôn, thật bàng hoàng
Thân Ngài giờ khác dung nhan úa tàn
Nhăn nheo phai sắc ngọc ngà
Căn kia biến đổi nhạt tà ánh xưa
Nhìn thân tứ đại hững hờ
Bóng hình cao quý nay thời còn đâu?”
Thế Tôn mỉm đáp lời sâu:
“Ananda hỡi, lẽ đâu lạ gì
Tuổi trẻ đợi bóng già đi
Sống còn đã chứa biệt ly cuối đời
Khoẻ thân nhưng bệnh chực thời
Thời gian lặng lẽ chẳng ngơi phút nào
Da đâu giữ mãi sắc màu
Tàn phai, rời rã, giàu nghèo cũng chung
Các căn đều chuyển mông lung
Đó là chân lý, không cùng thoát qua.”
Như Lai lời dạy uyên thâm
Sự thật chân lý nhiệm mầu thời gian:
“Ai rồi cũng phải bạc đầu,
Trăm năm sống thọ cũng sầu chia ly
Cảnh đời tạm bợ ưu bi
Sắc thân phai nhạt có gì bền đâu
Vậy nên thấu rõ lý mầu
Hãy sống tỉnh thức ngộ câu vô thường.”

Quang Toàn Thành Anh

Tương Ưng Bộ Kinh (Samyutta Nikàya), Chương 48: Tương Ưng Căn,

V: Phẩm Về Già, 48.41. Già

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây