1.
Gần kẻ tâm nông nổi
Chông chênh bước dặm trường
Đi chung người sâu sắc
Lòng nhẹ tựa mặt gương
2.
Bên cạnh người bất an
Dẫu ngự chốn linh thiêng
Trăm bài kinh trì niệm
Giông bão vẫn đảo điên.
3.
Có người như vết thương
Chạm vào luống khơi sầu
Có người tựa tia nắng
Sưởi ấm phút thương đau.
4.
Có người như làn hương
Lan tỏa giữa vô thường
Bình yên và thanh thản
Dẫu nghịch cảnh cản đường.
5.
Sống cùng người an nhiên
Sóng gió tâm chẳng động
Có người tựa sương đêm
Rơi giữa trời hư không
Càng đi cùng nhau lâu
Hai vai lạnh buốt sầu
Sương ngấm sâu thớ thịt
Mà nào có hay đâu
6.
Có người khi nhớ tới,
Lòng bỗng chốc hoang mang.
Như kẻ lạc giữa đàng,
Tiến lui đều tăm tối,
Mịt mùng bước gian nan.
Quang Toàn Thành Anh