Nắng mang đến ánh sáng
Sưởi ấm cả đất trời
Nuôi dưỡng bao sự sống
Cho vạn vật sinh sôi.
Nắng chờ sau mưa bão
Kiên trì chẳng ngại ngần
Tan mây, nắng về lại
Rực rỡ khắp cỏ sân.
Nắng biết khi dừng lại
Nhường đêm sự lặng yên
Để muôn loài hồi phục
Trong bóng tối dịu êm.
Nắng không hề phân biệt
Vực sâu hay núi cao
Chốn bùn nhơ, thanh vắng
Sớm mai vẫn ghé chào.
Người mang hạnh của nắng
Sưởi ấm cõi trần ai
Chia bình minh tươi sáng
Đến muôn nẻo đường dài.
Vẫn kiên trì, bền bỉ
Chẳng nỡ bỏ rơi nhau
Dẫu trần gian dâu bể
Vẫn cùng bước qua đau.
Biết lùi bước, biết buông
Không tranh đua, toan tính
Giữ cõi lòng thanh tịnh
Cho vạn vật tựa nương.
Nắng từ bi bao dung
Thương đồng đều muôn loài
Người sống tròn hạnh ấy
Gieo an lạc trần ai.
Quang Toàn Thành Anh