Lúa non tươi mát rợp màu xanh
Ngọn ngẩng đầu cao hưởng gió lành
Hấp thụ muôn điều nuôi ý chí
Hoa bừng trĩu hạt sắc vàng thanh
Vàng thanh tứ đại chuyển thân già
Sở học kinh, thiền, được trải qua
Tựa trẻ sơ...
Chớp mắt năm cũ lùi xa
Thời gian tựa gió thoảng qua lối đời
Xuân mang muôn đóa hoa cười
Hạ gieo nắng ấm rạng ngời trời xanh.
Thu mang hương lúa ngọt lành
Đông về tĩnh lặng ủ thành giấc say
Vô thường Phật...
Nhiều người hay ngụy biện
Nói thẳng chẳng vòng vo
Thực chất là cạn nghĩ
Thiếu hàm dưỡng, hồ đồ.
Lời như bát nước hắt
Đổ rồi khó vớt vơi
Thỏa mãn trong khoảnh khắc
Chuốc phiền não một đời.
Đừng xuề xòa buông thả
Nghĩ người dễ...
1.
Gần kẻ tâm nông nổi
Chông chênh bước dặm trường
Đi chung người sâu sắc
Lòng nhẹ tựa mặt gương
2.
Bên cạnh người bất an
Dẫu ngự chốn linh thiêng
Trăm bài kinh trì niệm
Giông bão vẫn đảo điên.
3.
Có người như vết thương
Chạm vào luống...
Xuân về đều chúc an khang
Còn tớ chúc cậu nhẹ nhàng thảnh thơi
Không cần tỏ vẻ vui tươi
Cũng không cần gượng giữa đời can qu
Phật rằng: “Tâm tịnh mới là
Thắng ngàn quân địch chẳng tày thắng ta.”
Đừng tìm những...
Đầu năm buổi sáng tinh khôi
Lòng ta chọn sống giữa đời an yên
Chọn lời chân thật trao duyên
Tay mềm ấm áp gửi miền yêu thương.
Nhìn đời bằng mắt thanh lương
Tử tế gieo hạt trên đường nhân gian
Nhẹ lòng buông...
Một ngày nhận ra
Hạnh phúc giản đơn
Một niệm bỏ buông
Lòng rộng bao la.
Thôi ngừng oán than
Việc không như ý
Cuộc sống muôn màu
Vui sầu có nhau.
Đất trời kho báu
Phút giây nhiệm mầu
Cớ sao mải miết
Lang thang kiếm tìm.
Hạnh phúc hiện...
Bồ đề... chiếc lá xanh
Long lanh... giọt nắng vàng
Ban mai... tâm bừng ngộ
Sương hồng... Phật hiện ra.
Lá xanh... giữa đất trời
Mải miết... tìm lý chơn
Chim bay... tung sải cánh
Ngàn năm... bóng vô thường.
Bồ đề... tâm sáng ngời
Nhân sinh... trao...
Xa lánh chốn ồn ào
Tìm về nơi tĩnh lặng
Buông xuống ngàn đắn đo
Phố phồn hoa trĩu nặng.
Bỏ lại những rối ren
Rũ sạch niềm hờn tủi
Dựng cốc lá bình yên
Sống mộc mạc, gần gũi.
Phố thị vốn chật hẹp
Làm nghẹt thở...