Đốt nén trầm thơm, pha ấm trà, tự nhiên ngó khói nhang bay vòng vòng nơi phòng cốc mà trong bụng dạ thấy êm ru. Nói thiệt tình, con trò gốc là dân quê rặc, hồi nhỏ chăn bò, mò cua bắt ốc. Lớn tí, lên sì phố ở tại Hóc Môn, cũng bán xăng rồi trốn học hoài, chữ nghĩa rớt rơi lả tả. Sau này trầy trật đi học bổ túc văn hóa ban đêm cho xong chương trình phổ cập để biết mặt chữ với người ta.

      Ai dè đâu chữ duyên nó tới, con trò được nương tựa cửa tịnh xá, cạo tóc đắp y, rồi ráng nhồi nhét ê a học qua mấy trường lớp Phật học. Cái phước tày đình hơn nữa là ông sư quê mùa này lại có duyên được cất bước đi hành hương tới tận xứ Phật Ấn Độ xa xôi. Bữa nay trong mùa Phật đản, những cơn mưa xối xả đầu mùa làm mát mẻ, cái tự dưng ngồi nhớ lại mấy lời Phật dạy trong kinh tạng được học, tự nhiên thấy nó thấm thía. Thôi thì vội viết vài dòng chứ để cảm xúc nó vụt qua quên mất, à mà nói trước nha, nay con trò viết theo kiểu văn nói, chất giọng câu từ miền Tây Nam bộ dân dã chứ không phải kiểu học thuật hàn lâm gì cao siêu nha…!

      Hồi Phật còn tại thế ở bên xứ Ấn, người ta chia giai cấp ác nghiệt lắm, hổng khác gì cảnh “kẻ ăn trắng mặc trơn, người dầm mưa dãi nắng” đâu. Vậy mà Đức Phật ổng dòm xuống, ổng xót xa, rồi ổng nói một câu mà ngàn năm sau chúng ta nghe vẫn muốn rớt nước mắt:

“Hổng có cái giai cấp nào trong giọt máu cùng đỏ, hổng có sự thấp hèn nào trong giọt nước mắt cùng mặn chát.”

    Chèn ơi, ngẫm coi nó trúng phóc! Ở đời này, dù là ông đại gia nhà ngói cây mít, hay ông lão chèo ghe cắt lúa mướn, thì đứt tay máu ai cũng đỏ tươi. Tới hồi lâm cảnh khổ đau, mất mát, rớt hột nước mắt xuống môi thì ai cũng thấy mặn chát như nhau hết trơn. Vậy thì mắc mớ gì mình khi dễ nhau? Mắc mớ gì mình phân biệt người này cao sang, kẻ kia thấp kém? Mình đều là con người biết chịu khổ mần ăn, biết thương biết khóc, cớ sao hổng thương lấy nhau nghen bà con?

    Cái chuyện phân biệt này, con trò hổng phải nghe qua báo đài hay sách vở đâu, mà chính mắt con trò thấy trờ trờ lúc xách tay nải qua bển hành hương. Tới tận cái thời buổi hiện đại văn minh này rồi, mà ở bên xứ Ấn Độ đó, cái nạn phân biệt giai cấp vẫn còn bám rễ sâu cắm chặt lắm. Nhiều người đẻ ra trong tầng lớp cùng khổ vẫn bị hắt hủi, chà đạp, có đi ngoài đường người ta cũng né tránh coi như bùn đất, sống tủi nhục thiệt con trò dòm mà đứt ruột đứt gan.

     Thấy cảnh đó, con trò mới dặn lòng và hay nhắc chừng Phật tử quê mình: Mình là dân tộc Việt, là con người Việt máu đỏ da vàng chung một bọc trăm trứng, thì tuyệt đối đừng bao giờ rước cái tánh phân biệt rạch ròi, tệ lậu đó vô người. Dân mình từ ngàn xưa đã dạy “Bầu ơi thương lấy bí cùng”, “Lá lành đùm lá rách”. Hễ thấy ai khó khăn, sa cơ lỡ bước là xúm lại xớt chén cơm, lùi củ khoai cho ấm lòng. Sống trên mảnh đất này, mình lấy cái tình cái nghĩa làm đầu, thương xót và đùm bọc nhau mà sống cho trọn vẹn tình đồng bào, chớ đừng dòm ngó túi tiền hay manh áo mà khinh khi nhau, mang tội chết!

     Đẻ ra dưới ghe bọt hay đẻ trên phản gỗ hoặc nhà thương sang trọng đâu có tự mình chọn được. Giống như con trò vầy, xuất thân quê mùa trốn học, đâu có gì cao sang. Nhưng cái chuyện mình nói lời hiền lành hay thốt lời độc địa, cái chuyện mình xắn quần lội bùn giúp đỡ xóm giềng hay ích kỷ bo bo giữ của… cái đó tự mình quyết định được à nghen.

     Phật dạy rành rành trong kinh: Mình gieo mạ tốt thì mình gặt lúa trúng. Cho nên, dù mình là dân chài lưới hay bán bưng, chỉ cần cái tâm mình ngay thẳng, lòng mình sạch trong, thì mình cao quý hổng thua gì ai. Ngài hổng có giấu giếm cái gì, cũng hổng có cấm cản ai, hễ ai chịu tu, chịu sửa cái tâm tánh cho tốt là đều thành Phật được, y như bông sen nào hễ ngoi lên khỏi sình bùn là đều thơm phức như nhau.

     Mùa Phật đản này, con trò chắp tay nguyện cầu cho bà con mình cõi lòng được bình an. Hổng cần mâm cao cỗ đầy, cúng kiếng linh đình đâu. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, mình ngó người bên cạnh, ngó bà con trong xóm bằng ánh mắt thương đồng đều, hổng phân biệt sang hèn. Chìa cái tay ra đỡ đần người khốn khó hơn mình một chút. Sống dạ ngay lòng thẳng, từ bi hỉ xả, thì ngày nào trong nếp nhà tranh này, Phật cũng đang đản sanh trong tâm khảm mình hết trơn á, bà con nghen! Tới đây trà cũng nhạt rồi, con trò xin phép dừng lời, chúc bà con một mùa Phật đản an lành!

Mừng ngày Đản sinh Đức Phật lần thứ 2650!

Đêm trời mưa tầm tả mát rười rượi tháng 4 âm lịch, Quang Toàn Thành Anh.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây