Chiếc ghế cao không đúc bằng chân lý
Tấm biển tên không chạm khắc được lòng người
Người ta cúi đầu trước uy quyền rực rỡ
Nhưng ánh mắt lảng đi, bước chân vội rã rời
Bạn có thể quát to, họ im lặng vâng lời
Bởi chức danh, bởi luật đời sòng phẳng
Nhưng sâu thẳm trong những nụ cười nín lặng
Họ đi sau lưng, mà hồn vắng tự bao giờ
Chỉ khi bão giông xô ngã những bến bờ
Chiếc ghế vô tri đâu che được phận người?
Lúc ấy, ta cần bàn tay rộng mở giữa đời
Trao đi ân tình không đợi ngày đền đáp (Bố thí)
Ta cần những lời dịu dàng ươm hạt (Ái ngữ)
Và những việc làm nâng đỡ bước chân nhau (Lợi hành)
Không đứng trên cao, không kẻ trước người sau
Mà bước xuống chung vai, nếm cùng chung giọt đắng (Đồng sự)
Lời kinh xưa ngân vang trong tĩnh lặng:
“Chính những nhiếp pháp này ở đời
Giúp nhiếp phục thế gian, quy tụ vạn lòng người
Như chiếc đinh chốt giữ lại cỗ xe đang lăn bánh”
Không phải tiếng mệnh lệnh đưa ta đi muôn dặm
Mà cách đối xử chân thành mới tạc nên vóc dáng
Chức danh rụng rơi, chỉ tình người là lấp lánh
Mới khiến vạn nẻo đường… họ nguyện bước cùng ta.
Quang Toàn Thành Anh
